Tâm lý họcTâm lý học Carl JungXã hội
Trending

CARL JUNG VÀ CÁC VẤN ĐỀ TÂM LINH CỦA CON NGƯỜI HIỆN ĐẠI

Là một nhà tâm lý học thực hành và là người quan sát sắc sảo về thế giới phương Tây, Carl Jung nhận thấy rằng nhiều người trong thời đại của ông bị ảnh hưởng bởi chứng suy nhược cảm xúc. Họ cảm thấy không đáng kể, không phù hợp và vô vọng. Qua nhiều chương trong Tập 10 của “Collected Works”, Jung đã xem xét vấn đề này và đi đến kết luận rằng những cảm xúc như vậy được gây ra bởi thứ mà ông gọi là “vấn đề tâm linh”

“Vấn đề tâm linh” tiếp tục ảnh hưởng đến nhiều người trong thế giới hiện đại và sự tồn tại rộng rãi của nó có một mối đe dọa lớn đối với sự tự do và thịnh vượng của xã hội phương Tây. Vì càng nhiều người bị ảnh hưởng, xã hội sẽ mất ổn định và khả năng bất ổn chính trị gia tăng. Jung đã quan sát sự phân nhánh xã hội của vấn đề này diễn ra trực tiếp dưới hình thức hai cuộc chiến tranh thế giới và sự trỗi dậy của nhiều quốc gia chuyên chế. Ông rất kinh hoàng trước những sự kiện này đến nỗi ông đã cố gắng hết sức để truyền đạt những hiểu biết của mình cho người khác với hy vọng tránh được những sự cố tương tự trong tương lai.

Jung tin rằng sự xuất hiện của vấn đề tâm linh này trùng khớp với ảnh hưởng đang giảm dần mà các tôn giáo truyền thống lên xã hội phương Tây trong nhiều thế kỷ qua, nổi bật nhất là Kitô giáo. Bỏ qua các vấn đề tồn đọng của tôn giáo, điều mà Jung thấy là cấp bách nhất là vô số người phải đối mặt với những tình huống hiện sinh khó xử của cuộc sống con người khi vắng mặt các giáo điều tôn giáo hữu ích.

“Thế giới hoàn toàn khác biệt đối với người thời trung cổ! Đối với họ, trái đất được cố định vĩnh cửu và ở trung tâm của vũ trụ… Loài người là con cái của Thiên Chúa dưới sự chăm sóc yêu thương của Đấng tối cao, người đã chuẩn bị cho họ sự ban phước vĩnh cửu; và tất cả đều biết chính xác những gì họ nên làm, và họ nên điều chỉnh mình như thế nào, từ một thế giới hư hỏng đến một sự tồn tại vững chãi và vui vẻ. Một cuộc sống như vậy dường như không còn thực tế với chúng ta, ngay cả trong những giấc mơ.” (Carl Jung, The Spiritual Problem of Modern Man)

Ngoài sự phát triển của chủ nghĩa thế tục, Jung cho rằng sự phát triển của xã hội hiện đại cũng đóng một vai trò quan trọng trong sự xuất hiện của vấn đề tâm linh.

“Xã hội đại chúng hiện đại ra đời trong cuộc cách mạng công nghiệp, khi một phần lớn dân số bị dịch chuyển từ các thị trấn nhỏ vào các thành phố lớn để tìm kiếm công việc và cơ hội – thúc đẩy sự ra đời của một xã hội đại chúng. Trong khi sự phát triển của một xã hội đại chúng tạo ra lợi ích thông qua việc tăng cường phân công lao động, nó cũng mang lại những vấn đề nguy hiểm. “Đây là hình thức tồn tại mới, đã tạo ra một cá nhân không ổn định, bất an và dễ bị dắt mũi. (Carl Jung, The Fight With the Shadow)”

Sự bất an của cá nhân trong một xã hội đại chúng một phần là do số lượng người bao quanh anh ta. Đám đông càng lớn thì một cá nhân càng thấy bị vô hiệu hóa. Nhưng sự bất an này cũng được thúc đẩy bởi sự trỗi dậy của tư duy khoa học và logic vốn đi kèm với cuộc cách mạng công nghiệp, và theo thời gian, đã bão hòa ngày càng nhiều góc cạnh của xã hội.

Vào thế kỷ 19 và thậm chí nhiều hơn trong thế kỷ 20, các nhà hoạch định xã hội, chính trị gia và lãnh đạo của các ngành công nghiệp khác nhau, bị mê hoặc bởi những thành quả mà nghiên cứu khoa học trong các lĩnh vực công nghiệp và y học mang lại và đã tin rằng có thể dùng các phương pháp khoa học để tu sửa xã hội. Kết quả của phong trào này là một sự đại chúng hóa của xã hội, nghĩa là gia tăng tính đồng nhất và giảm đáng kể tầm quan trọng của cá nhân.

Để mô hình hóa và sau đó làm lại xã hội dựa trên các nguyên tắc khoa học và logic, tính độc đáo của một cá nhân phải bị phủ nhận để thuận theo hướng trung bình thống kê, và thiết kế lại xã hội được giật dây bởi một nhóm tinh hoa, hay các nhà công nghệ, những thành phần coi con người không là gì ngoài những trừu tượng, các đơn vị xã hội đồng nhất có thể bị quản lý và thao túng.

Những tác động nguy hiểm của nỗ lực này là ở chỗ: sử dụng khoa học để tu sửa lại cá nhân và xã hội. Những hiệu ứng vẫn còn tồn tại đến ngày nay, được mô tả bởi Jung:

“Sau khi chịu ảnh hưởng của các giả định khoa học, không chỉ tâm thần mà cả cá nhân và tất cả các sự kiện riêng lẻ phải chịu một mức độ xuống cấp và một quá trình làm mờ nhạt, biến dạng bức tranh của hiện thực thành thứ trung bình khái niệm. Chúng ta không nên đánh giá thấp hiệu ứng tâm lý của bức tranh thế giới thống kê: nó gạt bỏ cá nhân để ủng hộ các đơn vị ẩn danh vốn chồng chất thành các hệ thống lớn. Là một đơn vị xã hội, anh ta đã đánh mất cá tính của mình và trở thành một con số trừu tượng trong văn phòng thống kê. Anh ta chỉ có thể đóng vai trò của một đơn vị có thể hoán đổi cho nhau với tầm quan trọng cực nhỏ.” (Carl Jung, The Undiscovered Self)

Sự không chắc chắn hiện sinh, gây ra bởi sự suy giảm của các tôn giáo và tầm quan trọng mờ nhạt của cá nhân trong xã hội đại chúng đã kết hợp để tạo ra một tình huống mà đại đa số mọi người coi mình là những sinh vật tầm thường và bất lực. Jung phát hiện ra: suy nghĩ này có thể rất bất lợi khi thái độ tỉnh táo của cá nhân bị thiếu hụt theo cách gây tổn hại cho sức khỏe tâm lý, cơ chế tự điều chỉnh của tâm lý sẽ tạo ra sự bù đắp từ vô thức với nỗ lực sửa chữa lỗi lầm trong thái độ của ý thức, và đưa tâm lý trở lại sự cân bằng tương đối.

Do cảm thấy mình không quan trọng, những người mắc phải vấn đề tâm linh thiếu đi mức độ hiệu quả cần thiết cho sức khỏe tâm lý. Jung đề xuất rằng để bù đắp cho sự thiếu hụt này, vô thức tạo ra một sự bù đắp dưới hình thức khao khát quyền lực mạnh mẽ.

“Cảm giác của một người về sự yếu đuối, sự không tồn tại, được bù đắp bằng sự phun trào của những ham muốn quyền lực. Đó là cuộc nổi dậy của những người bất lực và tham lam vô độ, vốn không sở hữu chúng (Carl Jung, The Fight with the Shadow)”

Sự bù trừ có thể có lợi nếu một người có thể tích hợp các nội dung có tính cân bằng của vô thức vào ý thức của họ, do đó mang lại sự cân bằng hơn cho ý thức và cải thiện sức khỏe tâm lý toàn diện. Tuy nhiên, nếu nội dung ẩn tàng có tính cân bằng của vô thức theo hướng ham muốn quyền lực, thì cực kỳ nguy hiểm nếu được triển khai.

“Nếu một động thái bù trừ như vậy của vô thức không được tích hợp vào ý thức một người, nó sẽ dẫn đến chứng loạn thần kinh hoặc thậm chí là rối loạn tâm thần.” (Carl Jung, The Fight with the Shadow)”

Nếu mong muốn có tính bù trừ cho quyền lực không được tích hợp vào ý thức, Jung cảnh báo rằng người ta sẽ bị chiếm hữu bởi những xung lực vô thức với quyền lực, và do đó tìm kiếm nó bằng bất cứ giá nào. Họ thất bại trong việc tìm nó trong đời sống cá nhân do cảm giác bất lực sâu sắc, những người như vậy rất có khả năng bị hút về hệ tư tưởng tập thể, phong trào quần chúng và các tổ chức mà họ coi là có sức mạnh mà cá nhân họ đang thiếu.

“Nếu một người bị choáng ngợp bởi cảm giác rằng mình nhỏ nhoi và bất lực, nên nhận ra cuộc sống của mình đã mất đi ý nghĩa… thì anh ta đang trên đường trở thành nô lệ của Nhà Nước và trở thành “lính mới” mà không hay biết gì” (Carl Jung, The Undiscovered Self)

Khi quá trình tâm lý này xảy ra trên quy mô lớn, một xã hội trở nên rất dễ bị tổn thương trước sự trỗi dậy của chế độ chuyên chế Nhà nước. Jung đã mô tả quá trình này trong đoạn văn lạnh gáy sau đây :

“Thay vì là cá nhân cụ thể, bạn mang tên của các tổ chức và, ở điểm cao nhất, ý tưởng trừu tượng của Nhà nước như nguyên tắc của thực tế chính trị. Trách nhiệm đạo đức của cá nhân sau đó chắc chắn được thay thế bằng chính sách của Nhà nước. Thay vì mang sự khác biệt về đạo đức và tinh thần của cá nhân, bạn có phúc lợi công cộng và nâng cao mức sống. Mục tiêu lẫn ý nghĩa của đời sống cá nhân (là cuộc sống thực tế duy nhất) không còn nằm ở sự phát triển bản thân mà nằm ở chính sách của Nhà nước, vì vậy một cá nhân bị thúc ép từ bên ngoài. Một cá nhân ngày càng bị tước đoạt quyền quyết định đạo đức chẳng hạn nên sống đời mình như thế nào, và thay vào đó bị cai trị, cho ăn, cho mặc quần áo và bị giáo dục như một đơn vị xã hội, và họ thích thú khi theo các tiêu chuẩn mang lại niềm vui và sự hài lòng cho quần chúng. ” (Carl Jung, The Undiscovered Self)

Hình thức này xảy ra ở các mức độ khác nhau trong thế kỷ 20, và dường như đang tái xuất hiện ở phương Tây ngày nay. Trong khi nhiều người nhận ra những nguy hiểm do sự tồn tại của hình thái tập trung, hầu hết phản ứng với sự phát triển của quyền lực nhà nước với cảm giác vô vọng, tin rằng cá nhân họ không làm gì được. Phân tích của Jung là sâu sắc vì ông cho rằng sự gia tăng của chế độ chuyên chế nhà nước là sản phẩm phụ khi “vấn đề tâm linh” trở nên phổ biến trong thế giới hiện đại, và do đó có thể bị khuất phục nếu nhiều người học cách giải quyết “vấn đề tâm linh” ảnh hưởng đến cuộc sống của họ.

Jung hy vọng rằng nhiều người ở phương Tây làm được điều này và đã thấy bằng chứng về tiềm năng đó trong sự phát triển của lĩnh vực tâm lý học trong thế kỷ 20, và mong muốn của nhiều người muốn khám phá sâu hơn tâm lý của họ để tìm kiếm kiến thức bản thân.

“Đối với tôi, mấu chốt của “vấn đề tâm linh” ngày nay được tìm thấy trong niềm đam mê mà tâm thức khởi xướng cho người hiện đại. Nếu có khuynh hướng lạc quan, chúng ta sẽ thấy trong đó lời hứa về một sự thay đổi tâm linh sâu rộng trong thế giới phương Tây. Trong tất cả các sự kiện, đó là một hiện tượng quan trọng…quan trọng bởi vì nó chạm vào những điều phi lý và – như lịch sử cho thấy- các lực lượng tâm linh khôn lường có thể thay đổi cuộc sống của các dân tộc và các nền văn minh theo những cách không lường trước được. Đây là những thế lực, vẫn còn vô hình với nhiều người ngày nay, đó là điểm mấu chốt của sự thích thú về tâm lý trong ngày nay.” (Carl Jung, The Spiritual Problem of Modern Man)

Trong thời kỳ tuyệt vọng, các dân tộc cổ đại đã tìm đến các vị thần sống ở các đại dương, rừng và bầu trời để làm mới. Theo quan điểm của Jung, cá nhân hiện đại nghĩ rằng tất cả các vị thần đã chết, phải tìm đến các lực lượng bên trong để tìm câu trả lời cho các vấn đề tâm linh gây ra cho họ. Khi tìm câu trả lời, ông nghĩ rằng người ta không chỉ chữa khỏi căn bệnh về tâm linh, mà còn góp phần vào sự đổi mới của một thế giới lạc lối trong bóng tối của sự thống trị của Nhà nước:

“Nhỏ và ẩn là cánh cửa dẫn vào bên trong, và lối vào bị chặn bởi vô số định kiến, giả định sai lầm và nỗi sợ hãi. Họ luôn luôn mong muốn được nghe về các chương trình chính trị và kinh tế lớn, những thứ mang đến cho các quốc gia sự hỗn độn. Do đó, nó nghe có vẻ kỳ cục khi bất cứ ai nói về những cánh cửa ẩn giấu, những giấc mơ và một thế giới bên trong. Chủ nghĩa duy tâm dơ bẩn này có liên quan gì đến các chương trình kinh tế khổng lồ, với những vấn đề của thực tế?

Nhưng tôi không nói với các quốc gia, chỉ nói với một vài người, rằng các giá trị văn hóa không rơi xuống như Bánh Miến từ thiên đường, mà được tạo ra bởi bàn tay của các cá nhân. Nếu mọi thứ trở nên sai lệch trên thế giới, nghĩa là có gì đó không ổn với cá nhân, có gì đó không ổn với “TÔI”. Vì vậy, nếu có tri giác, tôi sẽ đặt bản thân mình lên hàng đầu. Vì quyền lực bên ngoài không còn có ý nghĩa gì đối với tôi, tôi cần kiến thức về nền tảng sâu thẳm nhất của bản thân tôi, để tôi có thể dựa vào sự thật vĩnh cửu của tâm lý con người. (Carl Jung, The Meaning of Psychology for Modern Man)”

 

Nguồn : Người Bạn Vô Hình

MENU TẤT CẢ BÀI VIẾT CỦA TRANG NGƯỜI BẠN VÔ HÌNH:

https://bit.ly/mucluclink ( nên share/save lại)

Related Articles

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
Back to top button
Close